Chào mừng quý vị đến với website của ...
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Tiếng Việt 4.

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: phan nga
Ngày gửi: 15h:08' 01-10-2025
Dung lượng: 109.3 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: phan nga
Ngày gửi: 15h:08' 01-10-2025
Dung lượng: 109.3 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Dàn ý
• Mở đầu: Nêu nhận định của mình về câu chuyện.Giới thiệu tên câu
chuyện, nêu ý kiến chung về câu chuyện.
• Triển khai:
*Tóm tắt câu chuyện
*Nêu lí do thích câu chuyện
*Lấy dẫn chứng cụ thể để hiểu rõ lí do yêu thích câu chuyện.
• Kết thúc: Khẳng định lại ý kiến đã nêu.
Viết đoạn văn nêu lí do em yêu thích một câu chuyện về tình cảm gia
đình mà em đã nghe đã đọc.
• Gia đình là nơi chứa đựng yêu thương, là chỗ dựa vững chắc của mỗi
người. Nhưng để gia đình luôn ấm áp, mọi thành viên cần biết đoàn
kết, nhường nhịn và gắn bó với nhau. Câu chuyện “Bó đũa” mà em
từng đọc đã giúp em hiểu sâu sắc bài học quý giá ấy.
• Câu chuyện kể rằng, một người cha có nhiều con trai nhưng họ
thường xuyên cãi vã, không hòa thuận. Một ngày, ông đưa cho các
con một bó đũa và bảo từng người bẻ thử. Dù cố gắng hết sức, không
ai có thể bẻ gãy cả bó đũa. Sau đó, ông tháo bó đũa ra từng chiếc và
mọi người dễ dàng bẻ gãy. Từ đó, người cha nhẹ nhàng khuyên: “Nếu
các con đoàn kết, yêu thương nhau, các con sẽ mạnh mẽ như bó đũa;
còn nếu chia rẽ, mỗi người sẽ yếu ớt như những chiếc đũa rời.”
• Em yêu thích câu chuyện này vì hình ảnh bó đũa tuy giản dị nhưng
hàm chứa ý nghĩa sâu sắc. Nó nhắc em rằng trong gia đình, anh chị
em cần biết nhường nhịn, giúp đỡ và bảo vệ lẫn nhau. Khi mọi người
đồng lòng, gia đình sẽ là chỗ dựa vững chắc, đem lại cảm giác ấm áp
và bình yên cho tất cả.
• Mỗi lần nhớ tới câu chuyện, em lại nghĩ đến bố mẹ và các anh chị em
của mình. Em nhận ra rằng tình cảm gia đình là tài sản vô giá mà
không gì có thể thay thế. Em tự nhủ sẽ luôn trân trọng từng phút giây
bên người thân, giữ gìn sự hòa thuận để gia đình mình mãi gắn bó
như bó đũa trong câu chuyện.
•
CÂY KHẾ
• Gia đình là mái ấm nuôi dưỡng ta khôn lớn, là nơi dạy ta biết yêu thương
và sẻ chia. Mỗi câu chuyện về tình cảm gia đình đều mang theo những
bài học quý giá, giúp em biết sống tốt hơn. Trong những câu chuyện em
đã đọc, em yêu thích nhất là câu chuyện dân gian “Cây khế”.
• Truyện kể về hai anh em, cha mẹ mất sớm. Người anh tham lam chiếm
hết tài sản, chỉ để lại cho em trai một túp lều nhỏ và cây khế ở góc vườn.
Người em không hề trách móc, ngày ngày chăm sóc cây khế, sống cuộc
sống giản dị. Một hôm, có con chim thần đến ăn khế và hứa: “Ăn một
quả, trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng.” Người em thật thà
may đúng túi ba gang, nhờ chim thần chở đi lấy vàng và trở về sống sung
túc nhưng vẫn hiền lành, tốt bụng. Biết chuyện, người anh đòi đổi phần
mình lấy cây khế. Chim thần cũng hứa như trước, nhưng vì lòng tham,
người anh may túi thật to. Khi chở vàng về, túi quá nặng, chim thần kiệt
sức, thả người anh xuống biển và từ đó không bao giờ quay lại.
• Em yêu thích câu chuyện này vì nó chứa đựng bài học sâu sắc: anh em
trong gia đình phải biết yêu thương, đùm bọc lẫn nhau; không nên ích
kỷ hay tham lam, bởi lòng tham sẽ dẫn đến hậu quả xấu. Người em
thật thà, chịu khó cuối cùng đã được hạnh phúc, còn người anh ích kỷ,
tham lam thì nhận kết cục cay đắng.
• Mỗi lần nhớ tới câu chuyện “Cây khế”, em lại nghĩ đến anh chị em của
mình và tự nhủ sẽ luôn trân trọng, quan tâm và giúp đỡ nhau. Tình
cảm gia đình là món quà vô giá, một khi đánh mất sẽ không bao giờ
lấy lại được, và đó chính là điều mà câu chuyện giản dị này đã dạy em.
• Bó đũa là một câu chuyện dân gian quen thuộc và giàu ý nghĩa. Nội
dung truyện kể về người cha muốn dạy các con bài học về sự đoàn kết.
Ông lần lượt đưa cho các con bẻ từng chiếc đũa và cả một bó đũa, từ
đó giúp họ hiểu rằng nếu sống chia rẽ thì sẽ yếu ớt, còn khi đoàn kết thì
sẽ có sức mạnh bền chặt.
• Điều em thích nhất ở câu chuyện là cách người cha dạy con vừa giản dị,
vừa khéo léo. Hình ảnh bó đũa gần gũi với cuộc sống hằng ngày nhưng
lại chứa đựng bài học sâu xa. Nhân vật người cha gây ấn tượng mạnh
bởi sự thông minh, kiên nhẫn và tình yêu thương dành cho các con.
Câu chuyện không chỉ mang lại cho em sự xúc động mà còn dạy em bài
học quan trọng: trong gia đình, trong học tập hay ngoài xã hội, chỉ khi
biết đoàn kết thì con người mới vượt qua được khó khăn, thử thách.
• Quả thật, Bó đũa tuy ngắn gọn nhưng đã để lại trong em ấn tượng khó
quên và nhắc nhở em luôn sống chan hòa, gắn bó với mọi người.
• Trong kho tàng chuyện dân gian Việt Nam có rất nhiều câu
chuyện hay và ý nghĩa nhưng để lại ấn tượng sâu sắc nhất với
em chính là câu chuyện Cây khế. Em rất thích câu chuyện dân
gian Cây Khế.Truyện kể về hai anh em, người anh tham lam
chiếm hết tài sản, người em chỉ còn lại cây khế vì chăm chỉ
hiền lành nên em đuọc chim thần trả ơn, người anh tham
lam nhận kết cục bi thảm.Câu chuyện tuy giản dị nhưng có
nhiều yếu tố kì ảo hấp dẫn và lôi cuốn.Điều ấn tượng nhất là
hình ảnh người em hiền lành, thật thà, chăm chỉvaf biết bằng
long với những gì mình đã có.Qua câu chuyện, em hiểu ra
rằng: trong cuộc sống cần phải sống nhân hậu lương thiện và
biết chia sẻ, anh em trong gia đình phải nhường nhịn và
đoàn kết thì gia đình mới hạnh phúc
Dàn ý
Mở đầu:Nhận định về chuyến đi
Triển khai:
- Miêu tả qua về khung cảnh hôm đó ( Bầu trời, gió mây, mặt trời….)
- Nêu từng hoạt động mà mình tham gia
- + hoạt động 1
- + Hoạt động 2
Đoạn văn viết về buổi trải nghiệm
• Có những chuyến đi chỉ kéo dài vài tiếng, nhưng lại đọng mãi trong tim người tham gia
những kỷ niệm khó quên. Với em, chuyến trải nghiệm ở khu trải nghiệm Glory chính là
một hành trình như thế – vừa vui, vừa bổ ích, lại mở ra cho em biết bao điều mới lạ.
• Ngay khi đặt chân đến Glory, em đã ngỡ như mình bước vào một thế giới khác: bầu
trời xanh cao, những luống hoa rực rỡ, tiếng chim hót véo von như chào đón chúng
em. Nụ cười rạng rỡ của các cô chú hướng dẫn càng khiến lòng em thêm háo hức.
• Điểm dừng chân đầu tiên là khu trải nghiệm nghề mộc và thợ xây. Được cầm chiếc cưa
nhỏ, nghe tiếng “cạch… cạch” của búa đóng đinh, xếp những viên gạch ngay ngắn, em
bỗng thấy mình như một người thợ thực thụ. Tiếp đó, chúng em đến khu làm chè lam
– món quà quê dân dã. Mùi thơm của bột gạo rang hòa quyện với mùi lạc rang giòn
khiến ai cũng phải nuốt nước bọt. Từng miếng chè lam dẻo ngọt, ấm vị gừng khiến em
nhớ mãi không quên.
• Chuyến đi tiếp nối bằng hành trình đến với khu chuồng trại. Những chú dê
thong thả gặm cỏ, những đàn cừu trắng như bông chuyển động lặng lẽ, đàn
gà cục tác rộn ràng, và những chú thỏ trắng muốt với đôi mắt đỏ hồng long
lanh như hạt ruby. Khi vuốt ve bộ lông mềm mịn ấy, em có cảm giác như
đang chạm vào một đám mây nhỏ.
• Buổi chiều, cả lớp cùng nhau vui chơi ở khu trò chơi ngoài trời. Tiếng reo hò
vang lên khắp nơi: cầu trượt, xích đu, đu dây… ai cũng cười rạng rỡ, quên
cả mệt mỏi. Không khí vui tươi ấy như kết nối chúng em lại gần nhau hơn.
• Khi chuyến đi kết thúc, trên đường trở về, em vẫn còn nghe văng vẳng tiếng
cười, vẫn nhớ mùi chè lam thơm lừng, nhớ cảm giác bàn tay lấm lem khi
đóng gỗ, và nhớ cả đôi mắt long lanh của những chú thỏ nhỏ. Chuyến trải
nghiệm ở Glory không chỉ mang đến cho em những kỹ năng mới, mà còn
dạy em biết quý trọng lao động, yêu thiên nhiên và trân trọng những
khoảnh khắc bên bạn bè. Đó sẽ mãi là một ký ức thật đẹp trong tuổi học trò
của em.
Khu trải nghiệm phù đổng
• Có những chuyến đi không chỉ là một hành trình, mà còn là một cuốn
sách ký ức được viết bằng niềm tự hào, niềm vui và tiếng cười. Với
em, chuyến đi đến lăng Bác và khu trải nghiệm Phù Đổng chính là một
trang sách đặc biệt như thế.
• Buổi sáng hôm ấy, bầu trời trong xanh như tấm khăn lụa mỏng trải
rộng. Chúng em nghiêm trang xếp hàng trước lăng Bác, từng bước
chân nhẹ như sợ đánh thức giấc ngủ yên bình của Người. Trong không
gian lặng yên, em cảm nhận rõ tình yêu, lòng kính trọng của cả dân
tộc dành cho vị lãnh tụ vĩ đại.
• Rời lăng Bác, chúng em đến khu trải nghiệm Phù Đổng – nơi cả một thế giới
trò chơi và hoạt động đang chờ đón. Tiếng cười rộn rã vang lên ngay từ
những vòng trượt cỏ đầu tiên, khi gió mơn man trên má, mái tóc tung bay
như những cánh diều nhỏ. Dưới hàng tre xanh rì, chúng em say mê lắng nghe
các cô chú kể chuyện dân gian. Mỗi câu chuyện như một dòng suối mát lành
chảy vào tâm hồn, nuôi dưỡng tình yêu quê hương đất nước.
• Rồi đến trò kéo co – sợi dây thừng trở thành nhịp cầu nối những bàn tay,
những trái tim lại gần nhau hơn. Tiếng hò reo vang vọng, ánh mắt ai cũng ánh
lên quyết tâm. Trò đẩy gậy thì kịch tính hơn, từng bước tiến lùi như một vũ
điệu sức mạnh, khiến người chơi và khán giả đều hồi hộp đến nghẹt thở.
• Khi hoàng hôn buông xuống, ánh nắng cuối ngày như bàn tay ai đó khẽ chạm
vào vai, báo hiệu đã đến lúc chia tay. Nhưng trong tim em vẫn còn nguyên
tiếng cười, hơi gió trượt cỏ, màu xanh mát của hàng tre, và niềm tự hào khi
được viếng thăm nơi yên nghỉ của Bác. Chuyến đi Phù Đổng không chỉ mang
lại những phút giây vui chơi, mà còn gieo vào em hạt mầm của tình yêu Tổ
quốc, tình bạn và lòng biết ơn – những hạt mầm sẽ nảy nở, lớn lên suốt đời
em.
Dàn ý
• Dàn ý chi tiết
• 1. Mở bài
• Giới thiệu câu chuyện dân gian mà em định kể: “Cây tre trăm đốt”.
• Nêu cảm xúc: Đây là một câu chuyện em rất yêu thích vì vừa thú vị vừa để lại bài học
sâu sắc.
• 2. Thân bài
• a) Giới thiệu nhân vật và hoàn cảnh ban đầu
• Nhân vật chính: anh nông dân hiền lành, chăm chỉ.
• Nhân vật phụ: tên phú ông giàu có nhưng tham lam, xảo quyệt.
• Hoàn cảnh: anh nông dân làm thuê cho phú ông, bị hứa gả con gái nhưng thực chất
phú ông muốn lừa.
• b) Diễn biến câu chuyện
• Anh nông dân làm thuê:
• Làm việc siêng năng, chăm chỉ suốt ba năm trời.
• Luôn tin tưởng vào lời hứa của phú ông.
• Phú ông trở mặt:
• Đến ngày hứa gả con gái, phú ông bội ước, không giữ lời.
• Tìm cách lừa anh nông dân đi chặt tre đủ một trăm đốt rồi mới cho cưới.
• Anh nông dân đi chặt tre:
• Vất vả tìm đủ 100 đốt tre.
• Không biết phải làm thế nào để chúng thành một cây tre liền mạch.
• Gặp ông Bụt hiện ra giúp đỡ.
• Phép màu của Bụt:
• Ông Bụt dạy anh câu thần chú “Khắc nhập, khắc nhập” và “Khắc xuất, khắc
xuất”.
• Nhờ câu thần chú, trăm đốt tre liền lại thành một cây tre trăm đốt.
• Phú ông bị trừng trị:
•
•
•
•
Anh nông dân mang cây tre về, phú ông và mọi người kinh ngạc.
Anh thử thần chú, phú ông và bọn người tham lam dính chặt vào tre.
Phú ông hoảng sợ, phải xin tha và đồng ý gả con gái.
Anh nông dân niệm “Khắc xuất”, tất cả mới được rời ra.
• c) Kết thúc câu chuyện
• Anh nông dân cưới được con gái phú ông, sống hạnh phúc.
• Phú ông xấu hổ vì lòng tham và sự dối trá của mình.
Bài văn kể lại một câu chuyện
Mở bài:Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, em rất thích câu chuyện
“Cây tre trăm đốt”. Mỗi lần nghe kể, em lại thấy câu chuyện như một bài
học thấm thía về lòng trung thực và sự thật thà.
Thân bài:
Ngày xưa, có một anh nông dân nghèo nhưng hiền lành và chăm chỉ. Từ
sáng sớm, khi những tia nắng vàng vừa hé rạng, anh đã ra đồng làm việc.
Bàn tay anh chai sần, đen sạm như vỏ đất, nhưng anh vẫn kiên trì cày cuốc.
Anh làm thuê cho một phú ông giàu có nhưng keo kiệt. Phú ông hứa rằng:
nếu anh chăm chỉ làm việc, đến khi hết hạn, ông sẽ gả con gái cho anh.
Nghe lời hứa ấy, anh càng siêng năng hơn, chẳng quản nắng mưa.
• Ngày qua ngày, ruộng đồng dưới bàn tay anh trở nên xanh tốt như
được khoác tấm áo mới. Những cây lúa như mỉm cười trong gió, thì
thầm cảm ơn người đã chăm sóc. Anh nông dân vui vẻ vì tin rằng
công sức của mình sẽ được đền đáp.
• Thế nhưng đến ngày hứa gả con, phú ông lại trở mặt. Ông ta tham
lam, muốn gả con gái cho một nhà giàu có khác để kiếm thêm lợi. Anh
nông dân buồn rầu, trái tim anh như bị ai bóp nghẹt. May thay, Bụt
hiện lên, giọng hiền từ như làn gió mát. Bụt bảo anh vào rừng chặt
một trăm đốt tre, rồi dạy anh câu thần chú: “Khắc nhập! Khắc nhập!”
• Anh làm theo, và thật kỳ diệu! Những đốt tre lăn lóc bỗng rung lên
như có phép màu, nối liền nhau thành một cây tre trăm đốt thẳng
tắp, cao vút chọc trời. Cây tre như một chiến binh dũng mãnh, đứng
lên để đòi lại công bằng cho người hiền lành.
• Đúng lúc ấy, phú ông cùng họ hàng nhà giàu kéo đến. Thấy cây tre lạ lùng, họ trầm
trồ. Anh nông dân liền đọc to: “Khắc nhập! Khắc nhập!” – lập tức, phú ông dính
chặt vào thân tre, giãy giụa chẳng khác nào một con cá mắc cạn. Mọi người cười
ầm lên. Khi anh đọc “Khắc xuất! Khắc xuất!”, phú ông mới được thả ra, mặt mày đỏ
bừng vì xấu hổ. Cuối cùng, ông đành giữ đúng lời hứa, gả con gái cho anh nông dân.
• Câu chuyện kết thúc có hậu. Anh nông dân thật thà, chăm chỉ đã tìm thấy hạnh
phúc, còn kẻ tham lam, lật lọng phải trả giá. Em rất thích câu chuyện này, vì nó dạy
em rằng: trong cuộc sống, chúng ta phải biết giữ lời hứa, phải sống lương thiện.
Nếu ai đó sống giả dối, ích kỉ thì sớm muộn cũng sẽ bị mọi người chê cười.
• Mỗi lần nhớ lại “Cây tre trăm đốt”, em thấy như nghe được tiếng tre xào xạc nhắc
nhở: “Hãy sống thật thà, chăm chỉ, rồi hạnh phúc sẽ đến!”
•`
TẤM CÁM
1. Mở bài
• Giới thiệu chung:
• Truyện cổ tích là kho tàng văn học dân gian giàu ý nghĩa, thể hiện ước mơ về cuộc
sống công bằng, hạnh phúc.
• Trong đó, Tấm Cám là truyện tiêu biểu, gắn liền với tuổi thơ nhiều thế hệ, phản
ánh cuộc đấu tranh giữa cái thiện và cái ác.
• 2. Thân bài
• a. Hoàn cảnh nhân vật
• Tấm: mồ côi mẹ, sống với dì ghẻ và em cùng cha khác mẹ tên Cám; tính
hiền lành, chăm chỉ, chịu nhiều thiệt thòi.
• Cám: lười biếng, ích kỷ, luôn tìm cách hãm hại Tấm.
• Mẹ Cám (dì ghẻ): độc ác, thiên vị, thường xuyên bày mưu hãm hại Tấm.
• b. Các sự việc chính
• Đi xúc tép
• Hai chị em đi bắt tép, Tấm chăm chỉ nên được đầy giỏ.
• Cám lừa Tấm lấy hết tép đem về cho mẹ.
• Tấm khóc, được Bụt hiện lên an ủi, chỉ cách nuôi cá bống làm bạn.
• Chuyện cá bống
• Cá bống lớn lên bị mẹ con Cám lừa thịt mất.
• Tấm buồn khóc, Bụt bảo chôn xương cá để sau này giúp đỡ.
• Đi hội
•
•
•
•
Dì ghẻ bắt Tấm nhặt thóc, Bụt sai chim sẻ giúp.
Tấm được mặc quần áo đẹp, đi dự hội.
Đánh rơi chiếc giày, vua nhặt được, mở hội thử giày.
Tấm đi thử và trở thành hoàng hậu.
• Bị hãm hại
• Tấm nhiều lần bị mẹ con Cám lừa hại chết.
• Tấm hóa thân thành chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi, quả thị…
• Cuối cùng trở lại làm người, đoàn tụ với nhà vua.
• Cái kết
• Cám bị Tấm trừng trị thích đáng.
• Cái thiện được hưởng hạnh phúc, cái ác phải trả giá.
• c. Ý nghĩa câu chuyện
• Thể hiện quy luật: thiện luôn thắng ác.
• Ca ngợi phẩm chất người lao động: hiền lành, chăm chỉ, nhân hậu.
• Thể hiện ước mơ của nhân dân về công lý, hạnh phúc và sự công
bằng.
• 3. Kết bài
• Khẳng định: Tấm Cám là truyện cổ tích giàu ý nghĩa nhân văn, để lại
nhiều bài học quý giá.
• Cảm nghĩ cá nhân: Em yêu thích truyện vì nó dạy em biết sống nhân
hậu, chăm chỉ và tin rằng điều thiện sẽ luôn chiến thắng.
•
Kể chuyện Tấm Cám
• Mở bài 1 (giới thiệu trực tiếp)
• Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, có rất nhiều câu chuyện hay và ý
nghĩa. Trong đó, em yêu thích nhất là câu chuyện “Tấm Cám” – câu chuyện
về sự đối lập giữa cái thiện và cái ác, giữa sự hiền lành và sự độc ác.
• Mở bài 2 (giới thiệu gián tiếp qua cảm xúc)
• Tuổi thơ em lớn lên cùng những câu chuyện cổ tích bà thường kể. Mỗi câu
chuyện đều để lại một bài học quý giá. Trong đó, em nhớ mãi câu chuyện
“Tấm Cám”, bởi nó mang đến cho em niềm tin rằng người hiền lành sẽ luôn
được hưởng hạnh phúc.
• Mở bài 3 (gợi hình ảnh)
• Một buổi tối trăng sáng, em được nghe bà kể câu chuyện cổ tích “Tấm
Cám”. Lời kể của bà như đưa em lạc vào thế giới diệu kỳ, nơi có cô Tấm hiền
lành, chịu thương chịu khó và cuộc đấu tranh cam go để tìm đến hạnh phúc.
Kể chuyện tấm cám
Mở bài:
Tuổi thơ em lớn lên cùng những câu chuyện cổ tích mà bà thường kể. Mỗi lần nghe
bà kể chuyện, em như được bước vào một thế giới lung linh đầy màu sắc, nơi cái
thiện và cái ác đấu tranh với nhau. Trong số đó, câu chuyện em yêu thích và nhớ
mãi chính là “Tấm Cám”.
Thân Bài:
Ngày xưa, có hai chị em cùng cha khác mẹ, người chị tên là Tấm, còn em là Cám.
Tấm mồ côi mẹ từ nhỏ, sống với dì ghẻ là mẹ của Cám. Tấm rất hiền lành, chăm chỉ,
thật thà, còn Cám thì lười biếng và ích kỷ. Một hôm, mẹ con Cám bảo Tấm đi xúc
tép ngoài đồng, hứa rằng ai xúc được nhiều sẽ thưởng một cái yếm đỏ. Nhờ chăm
chỉ, Tấm xúc được giỏ tép đầy, trong khi Cám chẳng được bao nhiêu. Thấy chị nhiều
tép, Cám lừa chị xuống tắm rồi trút hết giỏ tép của Tấm mang về cho mẹ. Tấm khóc,
may nhờ Bụt hiện lên, chỉ cho Tấm giữ lại con cá bống để nuôi làm bạn.
• Ngày qua ngày, Tấm yêu thương chăm sóc cá bống. Nhưng rồi mẹ con
Cám lại tìm cách giết cá bống, khiến Tấm đau khổ vô cùng. Bụt lại
thương tình giúp đỡ, bảo Tấm giữ xương cá trong lọ, sau này sẽ có
điều kỳ diệu. Quả thật, đến ngày hội, nhờ sự giúp đỡ của Bụt và phép
lạ từ xương cá, Tấm có quần áo đẹp, giày đẹp để đi trẩy hội. Trên
đường đi, Tấm đánh rơi một chiếc giày, vua nhặt được và truyền lệnh
ai đi vừa giày sẽ lấy làm vợ. Bao nhiêu người thử cũng không vừa, chỉ
có Tấm đi vừa, nhờ vậy Tấm trở thành hoàng hậu.
• Thấy Tấm được hưởng hạnh phúc, mẹ con Cám sinh lòng ghen ghét,
tìm đủ mọi cách hãm hại. Nhiều lần Tấm bị giết hại, nhưng nhờ lòng
hiền lành và sức mạnh kỳ diệu, Tấm được hóa thân thành chim vàng
anh, cây xoan đào, khung cửi… cuối cùng lại trở về làm người. Trái lại,
mẹ con Cám vì độc ác mà phải nhận lấy kết cục bi thảm.
Kết bài:
Câu chuyện “Tấm Cám” khép lại với chiến thắng thuộc về cái thiện, và
bài học sâu sắc cho chúng ta: ai sống hiền lành, chăm chỉ thì sẽ được
hưởng hạnh phúc; kẻ gian ác sẽ phải trả giá cho việc mình làm.
• Không chỉ dừng lại ở câu chuyện cổ tích, bài học ấy còn gợi nhắc em
trong cuộc sống hằng ngày. Em tự nhủ mình phải biết sống trung
thực, chăm chỉ học tập, yêu thương bạn bè và giúp đỡ mọi người
xung quanh. Bởi em tin rằng, chỉ khi gieo những hạt giống tốt đẹp, em
mới nhận được quả ngọt hạnh phúc như nàng Tấm ngày nào.
Viết đoạn văn tưởng tượng: câu
chuyện sự tích cây vú sữa ( Phương
án 1) c1
• Chờ cậu mỏi mòn mẹ ngồi trên bậc cửa đợi cậu về, một thời gian trôi qua cậu không về. Vì
quá đau buồn mẹ buồn và kiệt sức gục đầu bên cửa, về đến nhà không thấy mẹ cậu bé
sống trong nỗi ân hận và nhớ thương da diết. Mỗi khi nhìn thấy bóng dáng người mẹ nào
ngoài chợ, tim cậu lại nhói lên, cậu tưởng như đó là mẹ mình. Những đêm dài thao thức,
cậu nằm lặng im, nước mắt rơi ướt gối, nhớ từng bữa cơm mẹ nấu, nhớ vòng tay ấm áp
và giọng ru ngọt ngào thuở nào. Sự day dứt ấy thôi thúc cậu quyết định lên đường tìm
mẹ. Hành trình tìm mẹ vô cùng gian nan: cậu vượt qua bao cánh đồng nắng cháy, lội qua
những con suối sâu, đi qua những khu rừng rậm rạp đầy gai góc. Đôi chân trần rớm máu,
quần áo tả tơi, cái bụng đói cồn cào, đôi lúc mệt lả tưởng chừng không thể bước nổi nữa.
Thế nhưng, nỗi nhớ và tình thương mẹ như ngọn lửa thôi thúc cậu đứng dậy, tiếp tục
bước đi. Cậu vừa đi vừa gọi khản giọng: “Mẹ ơi, mẹ ở đâu?”. Cuối cùng, sau bao ngày ròng
rã, trong một buổi chiều nắng nhạt, cậu nhìn thấy bóng dáng thân quen nơi cuối con
đường làng. Cậu òa khóc, chạy thật nhanh rồi sà vào lòng mẹ. Trong vòng tay ấm áp ấy,
cậu nghẹn ngào xin lỗi, hứa sẽ không bao giờ làm mẹ buồn thêm một lần nào nữa.
Đoạn văn tưởng tượng phương án
1> cách 2
• Từ sau ngày nhận ra lỗi lầm của mình, cậu bé như biến thành một con người
hoàn toàn khác. Cậu không còn ham chơi, nghịch ngợm và cứng đầu như
trước nữa, mà trở nên hiền lành, ngoan ngoãn và chăm chỉ. Mỗi sáng, cậu dậy
thật sớm quét sân, gánh nước, nhổ cỏ ngoài vườn, rồi mới đến trường học
tập. Chiều về, cậu lại tự giác làm những công việc nhỏ nhặt để đỡ đần cho
mẹ, không cần ai nhắc nhở. Những lời mẹ từng dặn dò ngày nào giờ đây vang
vọng mãi trong tâm trí: phải biết hiếu thảo, phải chăm học, phải siêng năng
làm lụng mới nên người. Cậu nhớ và làm theo tất cả, coi đó như những bài
học quý giá mà mẹ đã để lại cho mình. Từ sự hối hận chân thành, cậu bé đã
biết sống yêu thương, biết nghĩ cho người khác và càng thêm gắn bó với gia
đình. Mỗi khi hoàn thành việc tốt, cậu lại ngước nhìn lên cây vú sữa trước sân,
lòng thầm tưởng như thấy nụ cười hiền từ của mẹ đang dõi theo, khích lệ và
yêu thương cậu mãi mãi. Chính nỗi nhớ thương cùng sự ân hận đã thôi thúc
cậu sống tốt hơn từng ngày, trở thành một người con hiếu thảo, biết trân
trọng hạnh phúc giản dị trong mái ấm gia đình.
Viết đoạn văn tưởng tượng : sự tích
cây vú sữa theo phương án 2: viết
tiếp đoạn kết9 c2)
• Cậu bé bỗng giật mình tỉnh giấc, mồ hôi vã ra ướt đẫm lưng áo. Nhìn quanh,
mọi thứ trong căn nhà vẫn quen thuộc, và mẹ đang ngồi ngay bên bếp lửa nhỏ.
Thì ra tất cả những chuyện mẹ không còn ở với cậu, cậu lang thang khắp nơi
tìm mẹ rồi ôm lấy gốc cây vú sữa khóc lóc chỉ là một giấc mơ. Nghĩ lại, cậu thấy
tim mình như vẫn còn nhói đau, nỗi sợ hãi và ân hận trong mơ khiến cậu chưa
thể nguôi ngoai. Cậu òa khóc, lao đến ôm chầm lấy mẹ, miệng không ngừng
gọi: “Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ! Con sẽ ngoan, con sẽ không bao giờ làm mẹ buồn
nữa!”. Người mẹ ngạc nhiên, vỗ về con, nhưng trong lòng cậu bé, giấc mơ ấy
đã trở thành một bài học lớn. Nó khiến cậu hiểu rằng tình mẹ thật thiêng liêng,
quý giá và không gì có thể thay thế. Từ đó, cậu tự hứa với lòng mình sẽ chăm
ngoan, hiếu thảo, biết yêu thương và trân trọng từng phút giây có mẹ ở bên,
để không bao giờ phải nếm trải nỗi đau mất mẹ, dù chỉ trong mơ.
Tả quyển sách Tiếng việt
• - Mở đoạn: hoàn cảnh có quyển sách. ( Điều khiến em thích thú nhất…… . Em bị thu
hút ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy……)
• -Triển khai:
• Bên ngoài: -hình dáng, kích thước. ( Vẫn là hình chữ nhật…. Nhưng được thiết kế
rất….. )
•
-bìa ( Bìa sách khoác lên mình chiếc áo màu….. Chính giữa là hình ảnh…..)
•
• Nội dung: Ẩn dưới trang bìa cúng là những trang giấy thơm mùi mực và Cung cấp
( kiến thức, phát triển trư duy ngôn ngữ, phát triển tư duy logic)
• Kết thúc: Nêu tình cảm của em với quyển sách. ( Coi như người bạn….. Em sẽ giữ
gìn…..)
Tả quyển sách tiếng việt 4
Mở bài
Những ngày cuối hè, tiếng ve đã ngừng ngân vang, những chùm phượng đỏ
rực cũng dần khép lại. Trên bầu trời cao xanh, áng mây trắng nhè nhẹ trôi,
báo hiệu một năm học mới sắp về. Trong lòng em, một niềm háo hức lại rộn
ràng. Em mong chờ được gặp lại thầy cô, bạn bè và đặc biệt là được bố mẹ
đưa đi mua sắm đồ dùng học tập. Trong tất cả những món đồ mới tinh ấy,
em yêu thích nhất chính là quyển Tiếng Việt.
TB: Ngay từ cái nhìn đầu tiên, em đã thấy quyển sách thật gần gũi mà cũng
rất đặc biệt. Vẫn là hình chữ nhật quen thuộc, nhưng cuốn sách được thiết
kế gọn gàng và vừa vặn. Bìa sách khoác lên mình chiếc áo vàng tươi rực rỡ
như ánh nắng mùa thu. Trên đó, các bạn nhỏ đang say mê khám phá thiên
nhiên: bạn thì ngắm nhìn những bông hoa rực rỡ, bạn thì tò mò quan sát chú
bướm xinh, bạn khác lại hăng say trò chuyện bên những tán cây xanh mát.
Hình ảnh ấy khiến em có cảm giác như cuốn sách đang mở ra một khu vườn
• Ẩn dưới lớp bìa cứng là những trang giấy mới tinh, thơm thoang
thoảng mùi mực in. Lật từng trang, em như được bước
• Mở đầu: Nêu nhận định của mình về câu chuyện.Giới thiệu tên câu
chuyện, nêu ý kiến chung về câu chuyện.
• Triển khai:
*Tóm tắt câu chuyện
*Nêu lí do thích câu chuyện
*Lấy dẫn chứng cụ thể để hiểu rõ lí do yêu thích câu chuyện.
• Kết thúc: Khẳng định lại ý kiến đã nêu.
Viết đoạn văn nêu lí do em yêu thích một câu chuyện về tình cảm gia
đình mà em đã nghe đã đọc.
• Gia đình là nơi chứa đựng yêu thương, là chỗ dựa vững chắc của mỗi
người. Nhưng để gia đình luôn ấm áp, mọi thành viên cần biết đoàn
kết, nhường nhịn và gắn bó với nhau. Câu chuyện “Bó đũa” mà em
từng đọc đã giúp em hiểu sâu sắc bài học quý giá ấy.
• Câu chuyện kể rằng, một người cha có nhiều con trai nhưng họ
thường xuyên cãi vã, không hòa thuận. Một ngày, ông đưa cho các
con một bó đũa và bảo từng người bẻ thử. Dù cố gắng hết sức, không
ai có thể bẻ gãy cả bó đũa. Sau đó, ông tháo bó đũa ra từng chiếc và
mọi người dễ dàng bẻ gãy. Từ đó, người cha nhẹ nhàng khuyên: “Nếu
các con đoàn kết, yêu thương nhau, các con sẽ mạnh mẽ như bó đũa;
còn nếu chia rẽ, mỗi người sẽ yếu ớt như những chiếc đũa rời.”
• Em yêu thích câu chuyện này vì hình ảnh bó đũa tuy giản dị nhưng
hàm chứa ý nghĩa sâu sắc. Nó nhắc em rằng trong gia đình, anh chị
em cần biết nhường nhịn, giúp đỡ và bảo vệ lẫn nhau. Khi mọi người
đồng lòng, gia đình sẽ là chỗ dựa vững chắc, đem lại cảm giác ấm áp
và bình yên cho tất cả.
• Mỗi lần nhớ tới câu chuyện, em lại nghĩ đến bố mẹ và các anh chị em
của mình. Em nhận ra rằng tình cảm gia đình là tài sản vô giá mà
không gì có thể thay thế. Em tự nhủ sẽ luôn trân trọng từng phút giây
bên người thân, giữ gìn sự hòa thuận để gia đình mình mãi gắn bó
như bó đũa trong câu chuyện.
•
CÂY KHẾ
• Gia đình là mái ấm nuôi dưỡng ta khôn lớn, là nơi dạy ta biết yêu thương
và sẻ chia. Mỗi câu chuyện về tình cảm gia đình đều mang theo những
bài học quý giá, giúp em biết sống tốt hơn. Trong những câu chuyện em
đã đọc, em yêu thích nhất là câu chuyện dân gian “Cây khế”.
• Truyện kể về hai anh em, cha mẹ mất sớm. Người anh tham lam chiếm
hết tài sản, chỉ để lại cho em trai một túp lều nhỏ và cây khế ở góc vườn.
Người em không hề trách móc, ngày ngày chăm sóc cây khế, sống cuộc
sống giản dị. Một hôm, có con chim thần đến ăn khế và hứa: “Ăn một
quả, trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng.” Người em thật thà
may đúng túi ba gang, nhờ chim thần chở đi lấy vàng và trở về sống sung
túc nhưng vẫn hiền lành, tốt bụng. Biết chuyện, người anh đòi đổi phần
mình lấy cây khế. Chim thần cũng hứa như trước, nhưng vì lòng tham,
người anh may túi thật to. Khi chở vàng về, túi quá nặng, chim thần kiệt
sức, thả người anh xuống biển và từ đó không bao giờ quay lại.
• Em yêu thích câu chuyện này vì nó chứa đựng bài học sâu sắc: anh em
trong gia đình phải biết yêu thương, đùm bọc lẫn nhau; không nên ích
kỷ hay tham lam, bởi lòng tham sẽ dẫn đến hậu quả xấu. Người em
thật thà, chịu khó cuối cùng đã được hạnh phúc, còn người anh ích kỷ,
tham lam thì nhận kết cục cay đắng.
• Mỗi lần nhớ tới câu chuyện “Cây khế”, em lại nghĩ đến anh chị em của
mình và tự nhủ sẽ luôn trân trọng, quan tâm và giúp đỡ nhau. Tình
cảm gia đình là món quà vô giá, một khi đánh mất sẽ không bao giờ
lấy lại được, và đó chính là điều mà câu chuyện giản dị này đã dạy em.
• Bó đũa là một câu chuyện dân gian quen thuộc và giàu ý nghĩa. Nội
dung truyện kể về người cha muốn dạy các con bài học về sự đoàn kết.
Ông lần lượt đưa cho các con bẻ từng chiếc đũa và cả một bó đũa, từ
đó giúp họ hiểu rằng nếu sống chia rẽ thì sẽ yếu ớt, còn khi đoàn kết thì
sẽ có sức mạnh bền chặt.
• Điều em thích nhất ở câu chuyện là cách người cha dạy con vừa giản dị,
vừa khéo léo. Hình ảnh bó đũa gần gũi với cuộc sống hằng ngày nhưng
lại chứa đựng bài học sâu xa. Nhân vật người cha gây ấn tượng mạnh
bởi sự thông minh, kiên nhẫn và tình yêu thương dành cho các con.
Câu chuyện không chỉ mang lại cho em sự xúc động mà còn dạy em bài
học quan trọng: trong gia đình, trong học tập hay ngoài xã hội, chỉ khi
biết đoàn kết thì con người mới vượt qua được khó khăn, thử thách.
• Quả thật, Bó đũa tuy ngắn gọn nhưng đã để lại trong em ấn tượng khó
quên và nhắc nhở em luôn sống chan hòa, gắn bó với mọi người.
• Trong kho tàng chuyện dân gian Việt Nam có rất nhiều câu
chuyện hay và ý nghĩa nhưng để lại ấn tượng sâu sắc nhất với
em chính là câu chuyện Cây khế. Em rất thích câu chuyện dân
gian Cây Khế.Truyện kể về hai anh em, người anh tham lam
chiếm hết tài sản, người em chỉ còn lại cây khế vì chăm chỉ
hiền lành nên em đuọc chim thần trả ơn, người anh tham
lam nhận kết cục bi thảm.Câu chuyện tuy giản dị nhưng có
nhiều yếu tố kì ảo hấp dẫn và lôi cuốn.Điều ấn tượng nhất là
hình ảnh người em hiền lành, thật thà, chăm chỉvaf biết bằng
long với những gì mình đã có.Qua câu chuyện, em hiểu ra
rằng: trong cuộc sống cần phải sống nhân hậu lương thiện và
biết chia sẻ, anh em trong gia đình phải nhường nhịn và
đoàn kết thì gia đình mới hạnh phúc
Dàn ý
Mở đầu:Nhận định về chuyến đi
Triển khai:
- Miêu tả qua về khung cảnh hôm đó ( Bầu trời, gió mây, mặt trời….)
- Nêu từng hoạt động mà mình tham gia
- + hoạt động 1
- + Hoạt động 2
Đoạn văn viết về buổi trải nghiệm
• Có những chuyến đi chỉ kéo dài vài tiếng, nhưng lại đọng mãi trong tim người tham gia
những kỷ niệm khó quên. Với em, chuyến trải nghiệm ở khu trải nghiệm Glory chính là
một hành trình như thế – vừa vui, vừa bổ ích, lại mở ra cho em biết bao điều mới lạ.
• Ngay khi đặt chân đến Glory, em đã ngỡ như mình bước vào một thế giới khác: bầu
trời xanh cao, những luống hoa rực rỡ, tiếng chim hót véo von như chào đón chúng
em. Nụ cười rạng rỡ của các cô chú hướng dẫn càng khiến lòng em thêm háo hức.
• Điểm dừng chân đầu tiên là khu trải nghiệm nghề mộc và thợ xây. Được cầm chiếc cưa
nhỏ, nghe tiếng “cạch… cạch” của búa đóng đinh, xếp những viên gạch ngay ngắn, em
bỗng thấy mình như một người thợ thực thụ. Tiếp đó, chúng em đến khu làm chè lam
– món quà quê dân dã. Mùi thơm của bột gạo rang hòa quyện với mùi lạc rang giòn
khiến ai cũng phải nuốt nước bọt. Từng miếng chè lam dẻo ngọt, ấm vị gừng khiến em
nhớ mãi không quên.
• Chuyến đi tiếp nối bằng hành trình đến với khu chuồng trại. Những chú dê
thong thả gặm cỏ, những đàn cừu trắng như bông chuyển động lặng lẽ, đàn
gà cục tác rộn ràng, và những chú thỏ trắng muốt với đôi mắt đỏ hồng long
lanh như hạt ruby. Khi vuốt ve bộ lông mềm mịn ấy, em có cảm giác như
đang chạm vào một đám mây nhỏ.
• Buổi chiều, cả lớp cùng nhau vui chơi ở khu trò chơi ngoài trời. Tiếng reo hò
vang lên khắp nơi: cầu trượt, xích đu, đu dây… ai cũng cười rạng rỡ, quên
cả mệt mỏi. Không khí vui tươi ấy như kết nối chúng em lại gần nhau hơn.
• Khi chuyến đi kết thúc, trên đường trở về, em vẫn còn nghe văng vẳng tiếng
cười, vẫn nhớ mùi chè lam thơm lừng, nhớ cảm giác bàn tay lấm lem khi
đóng gỗ, và nhớ cả đôi mắt long lanh của những chú thỏ nhỏ. Chuyến trải
nghiệm ở Glory không chỉ mang đến cho em những kỹ năng mới, mà còn
dạy em biết quý trọng lao động, yêu thiên nhiên và trân trọng những
khoảnh khắc bên bạn bè. Đó sẽ mãi là một ký ức thật đẹp trong tuổi học trò
của em.
Khu trải nghiệm phù đổng
• Có những chuyến đi không chỉ là một hành trình, mà còn là một cuốn
sách ký ức được viết bằng niềm tự hào, niềm vui và tiếng cười. Với
em, chuyến đi đến lăng Bác và khu trải nghiệm Phù Đổng chính là một
trang sách đặc biệt như thế.
• Buổi sáng hôm ấy, bầu trời trong xanh như tấm khăn lụa mỏng trải
rộng. Chúng em nghiêm trang xếp hàng trước lăng Bác, từng bước
chân nhẹ như sợ đánh thức giấc ngủ yên bình của Người. Trong không
gian lặng yên, em cảm nhận rõ tình yêu, lòng kính trọng của cả dân
tộc dành cho vị lãnh tụ vĩ đại.
• Rời lăng Bác, chúng em đến khu trải nghiệm Phù Đổng – nơi cả một thế giới
trò chơi và hoạt động đang chờ đón. Tiếng cười rộn rã vang lên ngay từ
những vòng trượt cỏ đầu tiên, khi gió mơn man trên má, mái tóc tung bay
như những cánh diều nhỏ. Dưới hàng tre xanh rì, chúng em say mê lắng nghe
các cô chú kể chuyện dân gian. Mỗi câu chuyện như một dòng suối mát lành
chảy vào tâm hồn, nuôi dưỡng tình yêu quê hương đất nước.
• Rồi đến trò kéo co – sợi dây thừng trở thành nhịp cầu nối những bàn tay,
những trái tim lại gần nhau hơn. Tiếng hò reo vang vọng, ánh mắt ai cũng ánh
lên quyết tâm. Trò đẩy gậy thì kịch tính hơn, từng bước tiến lùi như một vũ
điệu sức mạnh, khiến người chơi và khán giả đều hồi hộp đến nghẹt thở.
• Khi hoàng hôn buông xuống, ánh nắng cuối ngày như bàn tay ai đó khẽ chạm
vào vai, báo hiệu đã đến lúc chia tay. Nhưng trong tim em vẫn còn nguyên
tiếng cười, hơi gió trượt cỏ, màu xanh mát của hàng tre, và niềm tự hào khi
được viếng thăm nơi yên nghỉ của Bác. Chuyến đi Phù Đổng không chỉ mang
lại những phút giây vui chơi, mà còn gieo vào em hạt mầm của tình yêu Tổ
quốc, tình bạn và lòng biết ơn – những hạt mầm sẽ nảy nở, lớn lên suốt đời
em.
Dàn ý
• Dàn ý chi tiết
• 1. Mở bài
• Giới thiệu câu chuyện dân gian mà em định kể: “Cây tre trăm đốt”.
• Nêu cảm xúc: Đây là một câu chuyện em rất yêu thích vì vừa thú vị vừa để lại bài học
sâu sắc.
• 2. Thân bài
• a) Giới thiệu nhân vật và hoàn cảnh ban đầu
• Nhân vật chính: anh nông dân hiền lành, chăm chỉ.
• Nhân vật phụ: tên phú ông giàu có nhưng tham lam, xảo quyệt.
• Hoàn cảnh: anh nông dân làm thuê cho phú ông, bị hứa gả con gái nhưng thực chất
phú ông muốn lừa.
• b) Diễn biến câu chuyện
• Anh nông dân làm thuê:
• Làm việc siêng năng, chăm chỉ suốt ba năm trời.
• Luôn tin tưởng vào lời hứa của phú ông.
• Phú ông trở mặt:
• Đến ngày hứa gả con gái, phú ông bội ước, không giữ lời.
• Tìm cách lừa anh nông dân đi chặt tre đủ một trăm đốt rồi mới cho cưới.
• Anh nông dân đi chặt tre:
• Vất vả tìm đủ 100 đốt tre.
• Không biết phải làm thế nào để chúng thành một cây tre liền mạch.
• Gặp ông Bụt hiện ra giúp đỡ.
• Phép màu của Bụt:
• Ông Bụt dạy anh câu thần chú “Khắc nhập, khắc nhập” và “Khắc xuất, khắc
xuất”.
• Nhờ câu thần chú, trăm đốt tre liền lại thành một cây tre trăm đốt.
• Phú ông bị trừng trị:
•
•
•
•
Anh nông dân mang cây tre về, phú ông và mọi người kinh ngạc.
Anh thử thần chú, phú ông và bọn người tham lam dính chặt vào tre.
Phú ông hoảng sợ, phải xin tha và đồng ý gả con gái.
Anh nông dân niệm “Khắc xuất”, tất cả mới được rời ra.
• c) Kết thúc câu chuyện
• Anh nông dân cưới được con gái phú ông, sống hạnh phúc.
• Phú ông xấu hổ vì lòng tham và sự dối trá của mình.
Bài văn kể lại một câu chuyện
Mở bài:Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, em rất thích câu chuyện
“Cây tre trăm đốt”. Mỗi lần nghe kể, em lại thấy câu chuyện như một bài
học thấm thía về lòng trung thực và sự thật thà.
Thân bài:
Ngày xưa, có một anh nông dân nghèo nhưng hiền lành và chăm chỉ. Từ
sáng sớm, khi những tia nắng vàng vừa hé rạng, anh đã ra đồng làm việc.
Bàn tay anh chai sần, đen sạm như vỏ đất, nhưng anh vẫn kiên trì cày cuốc.
Anh làm thuê cho một phú ông giàu có nhưng keo kiệt. Phú ông hứa rằng:
nếu anh chăm chỉ làm việc, đến khi hết hạn, ông sẽ gả con gái cho anh.
Nghe lời hứa ấy, anh càng siêng năng hơn, chẳng quản nắng mưa.
• Ngày qua ngày, ruộng đồng dưới bàn tay anh trở nên xanh tốt như
được khoác tấm áo mới. Những cây lúa như mỉm cười trong gió, thì
thầm cảm ơn người đã chăm sóc. Anh nông dân vui vẻ vì tin rằng
công sức của mình sẽ được đền đáp.
• Thế nhưng đến ngày hứa gả con, phú ông lại trở mặt. Ông ta tham
lam, muốn gả con gái cho một nhà giàu có khác để kiếm thêm lợi. Anh
nông dân buồn rầu, trái tim anh như bị ai bóp nghẹt. May thay, Bụt
hiện lên, giọng hiền từ như làn gió mát. Bụt bảo anh vào rừng chặt
một trăm đốt tre, rồi dạy anh câu thần chú: “Khắc nhập! Khắc nhập!”
• Anh làm theo, và thật kỳ diệu! Những đốt tre lăn lóc bỗng rung lên
như có phép màu, nối liền nhau thành một cây tre trăm đốt thẳng
tắp, cao vút chọc trời. Cây tre như một chiến binh dũng mãnh, đứng
lên để đòi lại công bằng cho người hiền lành.
• Đúng lúc ấy, phú ông cùng họ hàng nhà giàu kéo đến. Thấy cây tre lạ lùng, họ trầm
trồ. Anh nông dân liền đọc to: “Khắc nhập! Khắc nhập!” – lập tức, phú ông dính
chặt vào thân tre, giãy giụa chẳng khác nào một con cá mắc cạn. Mọi người cười
ầm lên. Khi anh đọc “Khắc xuất! Khắc xuất!”, phú ông mới được thả ra, mặt mày đỏ
bừng vì xấu hổ. Cuối cùng, ông đành giữ đúng lời hứa, gả con gái cho anh nông dân.
• Câu chuyện kết thúc có hậu. Anh nông dân thật thà, chăm chỉ đã tìm thấy hạnh
phúc, còn kẻ tham lam, lật lọng phải trả giá. Em rất thích câu chuyện này, vì nó dạy
em rằng: trong cuộc sống, chúng ta phải biết giữ lời hứa, phải sống lương thiện.
Nếu ai đó sống giả dối, ích kỉ thì sớm muộn cũng sẽ bị mọi người chê cười.
• Mỗi lần nhớ lại “Cây tre trăm đốt”, em thấy như nghe được tiếng tre xào xạc nhắc
nhở: “Hãy sống thật thà, chăm chỉ, rồi hạnh phúc sẽ đến!”
•`
TẤM CÁM
1. Mở bài
• Giới thiệu chung:
• Truyện cổ tích là kho tàng văn học dân gian giàu ý nghĩa, thể hiện ước mơ về cuộc
sống công bằng, hạnh phúc.
• Trong đó, Tấm Cám là truyện tiêu biểu, gắn liền với tuổi thơ nhiều thế hệ, phản
ánh cuộc đấu tranh giữa cái thiện và cái ác.
• 2. Thân bài
• a. Hoàn cảnh nhân vật
• Tấm: mồ côi mẹ, sống với dì ghẻ và em cùng cha khác mẹ tên Cám; tính
hiền lành, chăm chỉ, chịu nhiều thiệt thòi.
• Cám: lười biếng, ích kỷ, luôn tìm cách hãm hại Tấm.
• Mẹ Cám (dì ghẻ): độc ác, thiên vị, thường xuyên bày mưu hãm hại Tấm.
• b. Các sự việc chính
• Đi xúc tép
• Hai chị em đi bắt tép, Tấm chăm chỉ nên được đầy giỏ.
• Cám lừa Tấm lấy hết tép đem về cho mẹ.
• Tấm khóc, được Bụt hiện lên an ủi, chỉ cách nuôi cá bống làm bạn.
• Chuyện cá bống
• Cá bống lớn lên bị mẹ con Cám lừa thịt mất.
• Tấm buồn khóc, Bụt bảo chôn xương cá để sau này giúp đỡ.
• Đi hội
•
•
•
•
Dì ghẻ bắt Tấm nhặt thóc, Bụt sai chim sẻ giúp.
Tấm được mặc quần áo đẹp, đi dự hội.
Đánh rơi chiếc giày, vua nhặt được, mở hội thử giày.
Tấm đi thử và trở thành hoàng hậu.
• Bị hãm hại
• Tấm nhiều lần bị mẹ con Cám lừa hại chết.
• Tấm hóa thân thành chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi, quả thị…
• Cuối cùng trở lại làm người, đoàn tụ với nhà vua.
• Cái kết
• Cám bị Tấm trừng trị thích đáng.
• Cái thiện được hưởng hạnh phúc, cái ác phải trả giá.
• c. Ý nghĩa câu chuyện
• Thể hiện quy luật: thiện luôn thắng ác.
• Ca ngợi phẩm chất người lao động: hiền lành, chăm chỉ, nhân hậu.
• Thể hiện ước mơ của nhân dân về công lý, hạnh phúc và sự công
bằng.
• 3. Kết bài
• Khẳng định: Tấm Cám là truyện cổ tích giàu ý nghĩa nhân văn, để lại
nhiều bài học quý giá.
• Cảm nghĩ cá nhân: Em yêu thích truyện vì nó dạy em biết sống nhân
hậu, chăm chỉ và tin rằng điều thiện sẽ luôn chiến thắng.
•
Kể chuyện Tấm Cám
• Mở bài 1 (giới thiệu trực tiếp)
• Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, có rất nhiều câu chuyện hay và ý
nghĩa. Trong đó, em yêu thích nhất là câu chuyện “Tấm Cám” – câu chuyện
về sự đối lập giữa cái thiện và cái ác, giữa sự hiền lành và sự độc ác.
• Mở bài 2 (giới thiệu gián tiếp qua cảm xúc)
• Tuổi thơ em lớn lên cùng những câu chuyện cổ tích bà thường kể. Mỗi câu
chuyện đều để lại một bài học quý giá. Trong đó, em nhớ mãi câu chuyện
“Tấm Cám”, bởi nó mang đến cho em niềm tin rằng người hiền lành sẽ luôn
được hưởng hạnh phúc.
• Mở bài 3 (gợi hình ảnh)
• Một buổi tối trăng sáng, em được nghe bà kể câu chuyện cổ tích “Tấm
Cám”. Lời kể của bà như đưa em lạc vào thế giới diệu kỳ, nơi có cô Tấm hiền
lành, chịu thương chịu khó và cuộc đấu tranh cam go để tìm đến hạnh phúc.
Kể chuyện tấm cám
Mở bài:
Tuổi thơ em lớn lên cùng những câu chuyện cổ tích mà bà thường kể. Mỗi lần nghe
bà kể chuyện, em như được bước vào một thế giới lung linh đầy màu sắc, nơi cái
thiện và cái ác đấu tranh với nhau. Trong số đó, câu chuyện em yêu thích và nhớ
mãi chính là “Tấm Cám”.
Thân Bài:
Ngày xưa, có hai chị em cùng cha khác mẹ, người chị tên là Tấm, còn em là Cám.
Tấm mồ côi mẹ từ nhỏ, sống với dì ghẻ là mẹ của Cám. Tấm rất hiền lành, chăm chỉ,
thật thà, còn Cám thì lười biếng và ích kỷ. Một hôm, mẹ con Cám bảo Tấm đi xúc
tép ngoài đồng, hứa rằng ai xúc được nhiều sẽ thưởng một cái yếm đỏ. Nhờ chăm
chỉ, Tấm xúc được giỏ tép đầy, trong khi Cám chẳng được bao nhiêu. Thấy chị nhiều
tép, Cám lừa chị xuống tắm rồi trút hết giỏ tép của Tấm mang về cho mẹ. Tấm khóc,
may nhờ Bụt hiện lên, chỉ cho Tấm giữ lại con cá bống để nuôi làm bạn.
• Ngày qua ngày, Tấm yêu thương chăm sóc cá bống. Nhưng rồi mẹ con
Cám lại tìm cách giết cá bống, khiến Tấm đau khổ vô cùng. Bụt lại
thương tình giúp đỡ, bảo Tấm giữ xương cá trong lọ, sau này sẽ có
điều kỳ diệu. Quả thật, đến ngày hội, nhờ sự giúp đỡ của Bụt và phép
lạ từ xương cá, Tấm có quần áo đẹp, giày đẹp để đi trẩy hội. Trên
đường đi, Tấm đánh rơi một chiếc giày, vua nhặt được và truyền lệnh
ai đi vừa giày sẽ lấy làm vợ. Bao nhiêu người thử cũng không vừa, chỉ
có Tấm đi vừa, nhờ vậy Tấm trở thành hoàng hậu.
• Thấy Tấm được hưởng hạnh phúc, mẹ con Cám sinh lòng ghen ghét,
tìm đủ mọi cách hãm hại. Nhiều lần Tấm bị giết hại, nhưng nhờ lòng
hiền lành và sức mạnh kỳ diệu, Tấm được hóa thân thành chim vàng
anh, cây xoan đào, khung cửi… cuối cùng lại trở về làm người. Trái lại,
mẹ con Cám vì độc ác mà phải nhận lấy kết cục bi thảm.
Kết bài:
Câu chuyện “Tấm Cám” khép lại với chiến thắng thuộc về cái thiện, và
bài học sâu sắc cho chúng ta: ai sống hiền lành, chăm chỉ thì sẽ được
hưởng hạnh phúc; kẻ gian ác sẽ phải trả giá cho việc mình làm.
• Không chỉ dừng lại ở câu chuyện cổ tích, bài học ấy còn gợi nhắc em
trong cuộc sống hằng ngày. Em tự nhủ mình phải biết sống trung
thực, chăm chỉ học tập, yêu thương bạn bè và giúp đỡ mọi người
xung quanh. Bởi em tin rằng, chỉ khi gieo những hạt giống tốt đẹp, em
mới nhận được quả ngọt hạnh phúc như nàng Tấm ngày nào.
Viết đoạn văn tưởng tượng: câu
chuyện sự tích cây vú sữa ( Phương
án 1) c1
• Chờ cậu mỏi mòn mẹ ngồi trên bậc cửa đợi cậu về, một thời gian trôi qua cậu không về. Vì
quá đau buồn mẹ buồn và kiệt sức gục đầu bên cửa, về đến nhà không thấy mẹ cậu bé
sống trong nỗi ân hận và nhớ thương da diết. Mỗi khi nhìn thấy bóng dáng người mẹ nào
ngoài chợ, tim cậu lại nhói lên, cậu tưởng như đó là mẹ mình. Những đêm dài thao thức,
cậu nằm lặng im, nước mắt rơi ướt gối, nhớ từng bữa cơm mẹ nấu, nhớ vòng tay ấm áp
và giọng ru ngọt ngào thuở nào. Sự day dứt ấy thôi thúc cậu quyết định lên đường tìm
mẹ. Hành trình tìm mẹ vô cùng gian nan: cậu vượt qua bao cánh đồng nắng cháy, lội qua
những con suối sâu, đi qua những khu rừng rậm rạp đầy gai góc. Đôi chân trần rớm máu,
quần áo tả tơi, cái bụng đói cồn cào, đôi lúc mệt lả tưởng chừng không thể bước nổi nữa.
Thế nhưng, nỗi nhớ và tình thương mẹ như ngọn lửa thôi thúc cậu đứng dậy, tiếp tục
bước đi. Cậu vừa đi vừa gọi khản giọng: “Mẹ ơi, mẹ ở đâu?”. Cuối cùng, sau bao ngày ròng
rã, trong một buổi chiều nắng nhạt, cậu nhìn thấy bóng dáng thân quen nơi cuối con
đường làng. Cậu òa khóc, chạy thật nhanh rồi sà vào lòng mẹ. Trong vòng tay ấm áp ấy,
cậu nghẹn ngào xin lỗi, hứa sẽ không bao giờ làm mẹ buồn thêm một lần nào nữa.
Đoạn văn tưởng tượng phương án
1> cách 2
• Từ sau ngày nhận ra lỗi lầm của mình, cậu bé như biến thành một con người
hoàn toàn khác. Cậu không còn ham chơi, nghịch ngợm và cứng đầu như
trước nữa, mà trở nên hiền lành, ngoan ngoãn và chăm chỉ. Mỗi sáng, cậu dậy
thật sớm quét sân, gánh nước, nhổ cỏ ngoài vườn, rồi mới đến trường học
tập. Chiều về, cậu lại tự giác làm những công việc nhỏ nhặt để đỡ đần cho
mẹ, không cần ai nhắc nhở. Những lời mẹ từng dặn dò ngày nào giờ đây vang
vọng mãi trong tâm trí: phải biết hiếu thảo, phải chăm học, phải siêng năng
làm lụng mới nên người. Cậu nhớ và làm theo tất cả, coi đó như những bài
học quý giá mà mẹ đã để lại cho mình. Từ sự hối hận chân thành, cậu bé đã
biết sống yêu thương, biết nghĩ cho người khác và càng thêm gắn bó với gia
đình. Mỗi khi hoàn thành việc tốt, cậu lại ngước nhìn lên cây vú sữa trước sân,
lòng thầm tưởng như thấy nụ cười hiền từ của mẹ đang dõi theo, khích lệ và
yêu thương cậu mãi mãi. Chính nỗi nhớ thương cùng sự ân hận đã thôi thúc
cậu sống tốt hơn từng ngày, trở thành một người con hiếu thảo, biết trân
trọng hạnh phúc giản dị trong mái ấm gia đình.
Viết đoạn văn tưởng tượng : sự tích
cây vú sữa theo phương án 2: viết
tiếp đoạn kết9 c2)
• Cậu bé bỗng giật mình tỉnh giấc, mồ hôi vã ra ướt đẫm lưng áo. Nhìn quanh,
mọi thứ trong căn nhà vẫn quen thuộc, và mẹ đang ngồi ngay bên bếp lửa nhỏ.
Thì ra tất cả những chuyện mẹ không còn ở với cậu, cậu lang thang khắp nơi
tìm mẹ rồi ôm lấy gốc cây vú sữa khóc lóc chỉ là một giấc mơ. Nghĩ lại, cậu thấy
tim mình như vẫn còn nhói đau, nỗi sợ hãi và ân hận trong mơ khiến cậu chưa
thể nguôi ngoai. Cậu òa khóc, lao đến ôm chầm lấy mẹ, miệng không ngừng
gọi: “Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ! Con sẽ ngoan, con sẽ không bao giờ làm mẹ buồn
nữa!”. Người mẹ ngạc nhiên, vỗ về con, nhưng trong lòng cậu bé, giấc mơ ấy
đã trở thành một bài học lớn. Nó khiến cậu hiểu rằng tình mẹ thật thiêng liêng,
quý giá và không gì có thể thay thế. Từ đó, cậu tự hứa với lòng mình sẽ chăm
ngoan, hiếu thảo, biết yêu thương và trân trọng từng phút giây có mẹ ở bên,
để không bao giờ phải nếm trải nỗi đau mất mẹ, dù chỉ trong mơ.
Tả quyển sách Tiếng việt
• - Mở đoạn: hoàn cảnh có quyển sách. ( Điều khiến em thích thú nhất…… . Em bị thu
hút ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy……)
• -Triển khai:
• Bên ngoài: -hình dáng, kích thước. ( Vẫn là hình chữ nhật…. Nhưng được thiết kế
rất….. )
•
-bìa ( Bìa sách khoác lên mình chiếc áo màu….. Chính giữa là hình ảnh…..)
•
• Nội dung: Ẩn dưới trang bìa cúng là những trang giấy thơm mùi mực và Cung cấp
( kiến thức, phát triển trư duy ngôn ngữ, phát triển tư duy logic)
• Kết thúc: Nêu tình cảm của em với quyển sách. ( Coi như người bạn….. Em sẽ giữ
gìn…..)
Tả quyển sách tiếng việt 4
Mở bài
Những ngày cuối hè, tiếng ve đã ngừng ngân vang, những chùm phượng đỏ
rực cũng dần khép lại. Trên bầu trời cao xanh, áng mây trắng nhè nhẹ trôi,
báo hiệu một năm học mới sắp về. Trong lòng em, một niềm háo hức lại rộn
ràng. Em mong chờ được gặp lại thầy cô, bạn bè và đặc biệt là được bố mẹ
đưa đi mua sắm đồ dùng học tập. Trong tất cả những món đồ mới tinh ấy,
em yêu thích nhất chính là quyển Tiếng Việt.
TB: Ngay từ cái nhìn đầu tiên, em đã thấy quyển sách thật gần gũi mà cũng
rất đặc biệt. Vẫn là hình chữ nhật quen thuộc, nhưng cuốn sách được thiết
kế gọn gàng và vừa vặn. Bìa sách khoác lên mình chiếc áo vàng tươi rực rỡ
như ánh nắng mùa thu. Trên đó, các bạn nhỏ đang say mê khám phá thiên
nhiên: bạn thì ngắm nhìn những bông hoa rực rỡ, bạn thì tò mò quan sát chú
bướm xinh, bạn khác lại hăng say trò chuyện bên những tán cây xanh mát.
Hình ảnh ấy khiến em có cảm giác như cuốn sách đang mở ra một khu vườn
• Ẩn dưới lớp bìa cứng là những trang giấy mới tinh, thơm thoang
thoảng mùi mực in. Lật từng trang, em như được bước
 






Các ý kiến mới nhất